Người đàn ông Việt Nam đoàn tụ với mẹ ruột sau nhiều thập kỷ
- Tác giả, Marcus Boothe
- Vai trò, Phía Tây nước Anh
- Thời gian đọc: 5 phút
Một người đàn ông được nhận nuôi từ Việt Nam mới đây đã vượt hàng ngàn kilomet trở về gặp mẹ ruột và cho biết hành trình này đã giúp anh hiểu được "mảnh ghép còn thiếu" trong cuộc đời mình.
Ike Robin, 27 tuổi, đến từ thành phố Bath (Anh), được nhận nuôi khi mới sáu tháng tuổi và lớn lên ở thành phố Brighton cùng ba người chị em nuôi từ Trung Quốc.
Ike cho biết anh luôn có những câu hỏi về nguồn gốc và bản sắc của mình, và muốn biết cuộc sống sẽ khác sao nếu anh không được nhận nuôi.
Anh nói mình từng trải qua "hội chứng kẻ mạo danh", cho biết dù cảm thấy "may mắn" nhưng vẫn có những lúc anh nghĩ rằng "đây lẽ ra không phải cuộc đời của mình".
Ike sinh ra với hai lỗ thủng nhỏ ở tim và bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Anh nói mình mang ơn gia đình nuôi vì đã cứu sống anh.
Hiện đang làm nghề bảo mẫu, Ike cho biết anh luôn biết mình là con nuôi, nhưng những câu hỏi về cội nguồn ngày càng trở nên thôi thúc hơn khi anh lớn lên.
"Khi còn nhỏ, việc được nhận nuôi không có nhiều ý nghĩa với tôi," anh nói. "Nhưng khi lớn lên, tôi bắt đầu tự hỏi nhiều hơn rằng cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu tôi không được nhận nuôi."
Nguồn hình ảnh, Ike Robin
Cuối năm 2025, anh đã đi khắp Việt Nam cùng bạn gái và cha mẹ nuôi, rồi sau đó gặp lại mẹ ruột của mình lần đầu tiên sau gần ba thập kỷ.
"Tôi không biết mình nên cảm thấy thế nào, vì đó là mẹ tôi, nhưng đồng thời cũng là một người xa lạ," anh nói.
Khi bà xuất hiện, Ike cho biết anh nhận ra ngay lập tức.
"Tôi lập tức biết đó là mẹ mình," anh nói. "Như thể là linh cảm ấy.
Theo yêu cầu của mẹ ruột, danh tính của bà không được tiết lộ.
Ike dự định chỉ gặp mẹ ruột, nhưng thay vào đó anh còn được anh chị em, họ hàng và cả bà ngoại chào đón.
Nhà trị liệu tâm lý Kimberly Fuller cho biết trải nghiệm của Ike phản ánh những câu hỏi phức tạp về bản sắc mà nhiều người được nhận nuôi xuyên quốc gia phải đối mặt khi trưởng thành.
Bà cho biết trẻ được nhận nuôi có thể gặp khó khăn với "bản sắc và cảm giác mình thuộc về đâu", đặc biệt khi bước vào tuổi thiếu niên và giai đoạn sau này của cuộc đời.
"Với một số trẻ, các em có thể hòa nhập với gia đình và những người không nhận ra các em được nhận nuôi, và các em có thể che giấu phần đó trong bản sắc của mình.
"Tuy nhiên, nếu là nhận nuôi khác chủng tộc thì ngay từ đầu đã rất khó, vì đã có sự khác biệt sẵn và còn có thêm sự khác biệt rõ ràng về ngoại hình so với gia đình," bà nói.
Điều đó có thể khiến người khác đặt câu hỏi mà không cân nhắc tới cảm xúc hoặc cách những câu hỏi đó được tiếp nhận ra sao, bà Fuller nói thêm.
Bà giải thích rằng trẻ có thể cảm thấy bị tách rời không chỉ khỏi gia đình ruột mà còn cảm thấy xa rời với văn hóa, ngôn ngữ và những bản sắc bộc lộ ra ngoài.
Bà Fuller cũng cho biết những người được nhận nuôi có thể trải qua những cảm xúc mâu thuẫn, bao gồm sự biết ơn đối với cuộc sống họ có, đồng thời cũng tiếc nuối những gì đã mất.
Nguồn hình ảnh, Ike Robin
Đối với mẹ nuôi của Ike, cuộc đoàn tụ là một trải nghiệm xúc động và không hề mang tính đe dọa.
"Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình là người mẹ duy nhất của con," bà Julia Fleming nói. "Bà ấy là mẹ của thằng bé, và tôi cũng là mẹ của nó."
Bà cho biết gia đình luôn cố gắng giữ cho con cái họ kết nối với nguồn cội và đã ủng hộ việc Ike liên lạc với mẹ ruột từ khi anh lên bảy.
Ike nói rằng cuộc đoàn tụ không phải là dịp để trách móc, mà là để thấu hiểu.
"Thông điệp chính tôi muốn truyền tải là tôi không hề có cảm xúc tiêu cực nào với bà," anh nói. "Đây có thể là khởi đầu cho một hành trình mới tốt đẹp."
Tin chính
BBC giới thiệu
Phổ biến
Nội dung không có